Nguyễn Trần Phước An
Sinh năm 1999
Xin chào các bạn,
Mình là Phước An, học sinh trường THPT Chuyên Quang Trung. Mình có một cái tên khá nam tính (nhiều người còn bảo tên mình giống tên đàn ông). Mọi người hay gọi mình là “An sẹo” bởi mình có một vết sẹo khá dài trên mặt.
Mình là một đứa nói nhiều, vô tư, hay cười, vui tính, thoải mái và đặc biệt rất lầy...:-*. Ai không biết thì nghĩ mình hiền, ít nói nhưng khi quen mình rồi các bạn sẽ biết mình không như bên ngoài đâu. Niềm vui của mình là làm cho người khác cười!
Từ bé tới giờ, kỉ niệm mình không bao giờ quên được đó là (chiến tích) vết sẹo trên mặt ^^. Nó để lại dấu ấn trên mặt mình đến tận bây giờ. Hồi mình 4 tuổi, đi học mẫu giáo, mình khá nhanh nên cũng được làm lớp trưởng các kiểu.
Hôm đó đang chơi thì một bạn nữ trong lớp mình bị một bạn nam khác giành đồ chơi. Mình làm lớp trưởng nên có ý sang thương lượng với bạn nam nhường đồ chơi cho bạn nữ ^^. Vừa mới bước tới thì bạn nam có vẻ không hợp tác cho lắm, bạn chỉ cố ý vung tay không đưa đồ chơi thôi. Nhưng bất ngờ là trong tay bạn có một lưỡi dao lam (chắc là nhặt được) thì nó đã vô tình quẹt một đường dài trên mặt mình.
Lúc đó mình chẳng còn biết gì nữa. Kí ức cuối cùng của mình sau lúc ấy là mọi người nhìn thấy mặt mình như vậy và khóc rất nhiều, nhất là mẹ mình. Sau lần đó mình nghỉ học ở nhà một tháng chờ cho vết sẹo lành thịt và rút chỉ (lúc đó vết sẹo của mình khâu 5 mũi lận). Sau khi gương mặt có một vết sẹo lớn như vậy thì mình tự ti hơn, ngại tiếp xúc với mọi người xung quanh. Lúc đó mình không thích bất cứ ai gọi mình là sẹo đâu, nhưng dần dà thành quen và mình không còn tự ti về nó nữa.
Giờ thì vết sẹo ấy đã trở thành đặc điểm nhận dạng của mình rồi, không thấy nó nữa thì thấy thiếu thiếu sao sao đó. Nó cũng trở thành cái tên khiến mình được mọi người nhớ đến nhiều hơn. Biết đâu nhờ có nó mà mọi người nhớ mình lâu hơn nữa =)))). Mình rất hay cười, đôi khi bị gọi là (khìn); nhưng không sao vì (1 nụ cười là 10 thang thuốc bổ mà), đúng không?
Mình tin rằng cuộc sống sẽ không bao giờ quay lưng lại với mình nếu mình mỉm cười với nó! Mình rất thích câu này của một chị nói với mình (Cười đi An ,cười cho người ta thấy má núm, nụ cười độc nhất, chuyên nghiệp).
Edu2Review No.1 Education Review Website
Edu2Review là cộng đồng tin cậy để mọi người có thể đánh giá chất lượng các đơn vị giáo dục . Hãy chia sẽ về nơi bạn từng học tại đây để giúp người khác đưa ra những lựa chọn tốt hơn.